RSS
email

 

Cập nhật thông báo của trường
0

Eva Mùa Hạ - Cô gái mùa hè


Em đến từ giữa mùa hè
Sắp một năm mình gặp nhau thì phải
Nắng tháng năm của hồi năm ngoái
Không rát da khô khốc như hôm nay

Mình gặp nhau như giấc mơ say
Đẹp kỳ diệu trong lòng mưa tháng sáu
Nắng rủng rỉnh soi con đường thay áo
Vườn sài gòn dịu dàng Hạ ngã nghiêng

Đi suốt mùa thu chia nỗi niềm riêng
Tự bao giờ em thân quen đến thế?
Chung hết mùa Đông nỗi lòng dâu bể
Để bước nàng Xuân chập chững tìm về

Hạ đến rồi ta say với đê mê
Cùng ngất ngây những niềm vui bất tận
Nắng chải chuốt cùng gió làm thơ thẩn
Mây lang thang tô điểm sắc nên trời

...nhưng..

Khoảng trời riêng này giờ quá xa xôi
Ta nhớ em cùng bạn bè, xa quá
Thân thương lắm em-eva mùa hạ
Dẫu biết lòng đầy khúc mắc đáng thương

Nhưng cũng đã hơn một lần cuối cùng
Thôi nhé em eVa chân phương …
………………………………vĩnh biệt …

__kỉ niệm hè 2010_________SiNguyen___


Trở thành friend của chúng tôi trên Facebook http://www.facebook.com/sangtacsv
-->đọc tiếp...
0

Trở về lòng hạ

(tặng các bạn yêu mùa Hạ)

Nắng hiên ngang như ông chủ tha phương
Đủng đỉnh về làm tháng tư oi bức
Khơi kỷ niệm dâng tràn tiềm thức
Con đường ắp vàng nắng tuổi thơ

Thuở hạ sang đốt cháy giấc mơ
Ước ly kem dịu lòng trưa nóng rát
Nụ cười em nhẹ nhàng thấm mát
Cho mưa đạp xe lạc mất lối về

Hạt mưa phùn búng từng mảng tái tê
Lên sách tháng năm, mẹ cha tần tảo
Mơ đại học đến cùng mưa tháng sáu
Khép nép nắng lui về nấp sau trường

Hạ đứng nhìn theo nắng tha hương
Lặng nhường ngôi cho mưa dầm tháng bảy
Để mỗi tháng tư khơi lòng bỏng cháy
Ta lại trở về với lòng Hạ thân yêu

Hạ vẫn trông xa khi nắng ngã chiều

______________SiNguyen___


Trở thành friend của chúng tôi trên Facebook http://www.facebook.com/sangtacsv
-->đọc tiếp...
0

Trẻ thơ - nguồn động viên tinh thần của chiến sĩ

“Bi bí bi bí bì..
Quả trứng mà không đem vào ấp thì chỉ là quả trứng mà thôi.
Quả trứng mà đêm đêm ngày ấp thì một chú gà con ra đời.
Bi bí bì bí bì…
Hạt thóc mà không gieo vào đất thì chỉ là hạt thóc mà thôi.
Hạt thóc mà đem gieo vào đất thì đồng lúa mọc lên tốt tươi,
Bi bí bì bí bì…
Lời hứa mà không lo gìn giữ thì chỉ là lời hứa mà thôi.                                  
Lời hứa dù hay ơi là hay thì một con vẹt cũng nói được ngay.
Bi bí bì bí bì…”
Đó là lời bài hát mà chiến sĩ chúng tôi thường cùng các bé ngân nga trên suốt quãng đường 2km từ lớp học về điểm ở. Nụ cười hồn nhiên của các bé, sự ngây thơ, hồn nhiên và tinh nghịch của các bé luôn là niềm vui của những thầy giáo, cô giáo trẻ áo xanh chưa một lần bước lên bục giảng.
Buổi sáng, sau khi giặt đồ và ăn sáng thật sớm, chiến sĩ chúng tôi cùng nhau đến lớp học để kịp giờ học buổi sáng cho các bé. Trên con đường ngoằn ngoèo trải dài về phía chân trời xanh biếc, những chiến sĩ áo xanh với chiếc mũ tai bèo vừa đi vừa cất cao tiếng hát. Các em thiếu nhi cũng đã đứng ở hiên nhà chờ các anh chị. Chỉ cần thấy các anh, chị từ xa là các bé rất vui: “ Aaaaa! Các anh chị mùa hè xanh kìa!”. Những lúc đó, chúng tôi như được tiếp thêm sức mạnh để tiếp tục thực hiện nhiệm vụ của mình trong chiến dịch. Nhiều khi chỉ cần nghe tiếng nói bi bô của các bé, nụ cười của các bé, chỉ cần thấy các bé chơi trò chơi một cách hồn nhiên là mọi điều lo lắng, mệt mỏi của chúng tôi đều tan biến. Cứ vào mỗi giờ ra chơi, các bé lại ùa ra như chim vỡ tổ. Những tiếng bi ba bi bô và tiếng cười giòn tan rộn rã xua tan trong chúng tôi cái oi bức của một buổi chiều hè. Trên sân trường đầy nắng các bé đang nô đùa, nụ cười tươi tắn đằng sau những ánh nắng rực rỡ. Bé thì cười hở mấy cái răng sún, bé thì khoe hôm nay có áo mới, bé thì khoe hôm qua giúp được bố mẹ chạy hạt điều, bé thì rủ anh chị chơi trò chơi “Đồn địch”. Nhìn vào sự hồn nhiên, vô tư của các bé, anh chị mùa hè xanh thầm hứa với lòng mình rằng sẽ làm thật tốt nhiệm vụ để mang đến niềm vui, kiến thức và những kỉ niệm đẹp cho tuổi thơ các bé ở vùng đất đỏ đã thân quen tự bao giờ này.
Lúc đầu mới gặp các em thiếu nhi, các em rất hay bẽn lẽn và xấu hổ. Nhưng sau một thời gian ngắn làm quen với các anh chị, các bé đã xem anh chị như là những người anh chị trong gia đình. Có bé thì luôn miệng kể về những gì mình đã làm được ở nhà giúp bố mẹ, có bé thì đòi anh chị bế, cõng. Còn có bé thì thức cả buổi trưa để hái hai bịch ổi to thật to đem tặng các anh chị…. “Anh chị chờ bé về ăn cơm rồi bé qua chơi với các anh chị tiếp nhé”, “cái anh Mạnh kể chuyện thật là buồn cười quá đi mất”, “Ở lớp, bé học giỏi nhất là môn toán nên hôm nay thầy giáo dạy học môn toán cho bé nhé”… Mỗi bé lại có một nét tính cách riêng.
Nhưng có một điều chung ở các bé đó là sự ngây thơ, tinh nghịch và luôn cười rất tươi. Có lẽ điều đọng lại  nhiều nhất trong tôi đó chính là nụ cười hồn nhiên, trong trẻo của các bé. Những nụ cười làm cho người ta chỉ muốn quay ngược trở lại với tuổi thơ của mình. Tuổi thơ một thời rong ruổi, thích chạy nhảy, đùa nghịch, thích chơi Keo, chơi U, chơi Trốn tìm. Rồi  cười hết cỡ với những trò nghịch ngợm tinh quái, rồi cùng chúng bạn  tắm mưa….
Các anh chị mùa hè xanh đến địa phương để giúp đỡ các em thiếu nhi nhưng cũng chính các em thiếu nhi giúp các anh chị tìm được phần nào những kí ức tuổi thơ. Chợt thấy thương quá hai chị em gái luôn đi học đúng giờ và đầy đủ nhưng không bao giờ đội nón, áo quần không được tươm tất. Chợt thấy thương quá em gái học lớp 3 tới kể với thầy giáo trẻ: “hôm qua con giúp bố mẹ chạy hạt điều. Chạy được nhiều lắm nhưng con bị đứt tay thầy ơi”. Chợt thấy thương quá những bé thiếu nhi hiếu học ở mảnh đất đỏ đầy nắng, gió và cũng đầy tình người này.Chợt thấy thương nhiều, nhiều hơn nữa…
Mùa hè xanh đã, đang và sẽ đi qua. Nhưng tình cảm thì vẫn đang lớn lên từng ngày và mai sau sẽ còn đọng lại mãi. Tiếng côn trùng vẫn râm ran ngoài kia, gió vẫn mơn man từng đợt mát rượi. Những chiến sĩ mùa hè xanh trường Đại học Kinh tế sẽ quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ của chiến dịch, quyết tâm đem đến cho thiếu nhi ở đây những gì tốt đẹp nhất. Lòng lại chợt bâng khuâng và tự hào khi mình được là một phần trong miền kí ức tuổi thơ ngọt ngào của các em.
Bùi Ngọc Linh
Chiến sĩ thông tin xã Phước Tân

Trở thành friend của chúng tôi trên Facebook http://www.facebook.com/sangtacsv
-->đọc tiếp...
1

Văn nghệ xung kích và Bù Gia Mập!

            Văn Nghệ Xung Kích đến nơi này! Bù Gia Mập! Mang tiếng hát của mình đem lại niềm vui cho bà con, tiếng hát cất lên vang xa giữa những rừng cao su bát ngát, vang trên những con đường đất đỏ. Họ đến với nơi này vượt bao khó khăn thiếu thốn, mang theo trái tim tình nguyện, mang theo tuổi trẻ đầy nhiệt huyết. Nhìn nụ cười trên gương mặt họ, cảm nhận Mùa Hè Xanh mà họ mang đến nơi này qua giọng hát của mình, có bao giờ bạn hỏi họ sống như thế nào?

          Trong hình dung của tôi có rất nhiều từ diễn tả về nơi này: xa xôi, nghèo khó, hoang sơ… Nhưng tôi, hôm nay được dịp sinh hoạt với Văn Nghệ Xung Kích một ngày, trải nghiệm cuộc sống cùng họ... tôi biết thêm được đó còn là “bụi”.  Bụi của những con đường đất đỏ trải dài vô tận, bụi bay mù mịt, bụi phủ lên cả gương mặt non nớt của các chiến sĩ lần đầu ra trận. Bụi  như người bạn thân quen trên chặng đường hành quân của các chiến sĩ- những con đường mang tiếng hát của họ phục vụ người dân và chiến sĩ khắp mặt trận. Điều kiện mỗi nơi mỗi khác, khó khăn thiếu thốn đủ điều, không thiếu nước thì cũng thiếu điện. Nhưng khổ nhất phải nói là những ngày mưa, cả đoàn ngồi nhìn nhau chỉ mong mưa mau tạnh. Cái cảm giác chờ mong đó, bạn và tôi có ai hiểu hết được không?

           Chiến dịch kéo dài 23 ngày-bốn lần thay đổi chỗ ở. Bao con đường họ đã đi qua, bao lần bụi đỏ phủ đầy gương mặt, bao lần ngủ quên vì mệt, những giấc ngủ vội, những bữa ăn đạm bạc, vội vàng. Họ đã sống như thế, hát như thế…hát cho Bù Gia Mập, hát cho các chiến sĩ, hát cho đồng bào, hát cho nhiệt huyết của chính những trái tim tuổi trẻ…
Nguyễn Thị Hoài Thương
Chiến sĩ thông tin
 Trở thành friend của chúng tôi trên Facebook http://www.facebook.com/sangtacsv
-->đọc tiếp...
0

Bù Gia Mập! Mặt trận đỏ

12 giờ 05 phút - Đức Hạnh
       Suốt gần 5 tiếng đồng hồ ngồi trên xe với các chiến sĩ khoa Ngân Hàng không lúc nào tôi ngừng nghe tiếng hát, tiếng cười. Không khí vui tươi, hào hứng của mọi người dường như đã làm quãng đường gần 200 cây số ngắn lại. Thoắt cái xe chúng tôi đã vào địa phận huyện Bù Gia Mập.

         Mọi thứ dần hiện lên trong mắt tôi, khác hẳn với những gì tôi mường tượng, những gì trên ti vi, sách vở, báo chí… Bù Gia Mập đỏ dần trong màu mắt tôi- một màu đỏ huyền ảo, lạ lùng.

        Là màu đỏ của đất bazan ngút ngàn trên những con đường đất ngoằn ngoèo xa lắc. Màu đỏ của sự trù phú, màu mỡ vẫn chưa làm vực dậy cái nghèo nàn của người dân nơi đây, vẫn nhuộm nơi đôi mắt họ một màu mệt mỏi.

Là màu đỏ của bụi đường, những hạt đỏ li ti còn kéo lên cả những hàng cây, tán lá, nhuộm màu xanh đặc trưng của cây cối thành một màu nâu lạ lùng. Bụi đỏ bám đầy trên những bộ quần áo công nhân cũ kĩ, bám chặt cả một đời người rong ruổi bên hàng điều, hàng cao su xanh ngát. Bụi nhuộm đỏ cả bức tường, đỏ au cả song cửa, đỏ cả niềm hi vọng về một cuộc sống tốt đẹp hơn.

        Là màu đỏ trong trang phục của những cô thiếu nữ trẻ, trên cả làn da rám nắng của những người nông dân. Và kì diệu làm sao dù màu đất đỏ có lấm lem trên gương mặt những đứa trẻ miền quê nhiều đến thế nào thì nó cũng không thể làm mất đi vẻ rạng ngời ánh lên từ đôi mắt trong veo của những đứa trẻ nơi này.

       Màu đỏ xưa đến nay vẫn là màu của sự trù phú, Bù Gia Mập-nơi này-là nơi tập hợp của các sắc thái đỏ: đỏ xinh tươi, đỏ đẹp, đỏ rạng ngời, vậy mà cái màu đỏ của mảnh đất này vẫn mang một màu gian khó…Bổng đâu đó, vang lên trong tôi những câu hát đầy nghĩa tình:
“Huyện mình như mảnh trăng non vẫn còn đây bao nhiêu nhọc nhằn
Miền biên giơi xa xôi giúp đàn em thơ cùng vượt khó”

     Huyện mình vẫn còn bao nhọc nhằn, khó khăn. Nhìn màu đỏ ngập tràn nơi đây, chúng tôi biết mình sẽ có rất nhiều việc phải làm. Để làm sao khi xe lăn bánh trở về, những gì chúng tôi đã làm nơi đây sẽ giúp màu đỏ của sự khó khăn vơi bớt đi, nhường chỗ cho sự vui tươi phủ lên nhiều hơn nữa.
Chúng tôi sẽ cố gắng! Cố gắng nhiều hơn nữa!
 Nguyễn Thị Minh Hà
Chiến sĩ thông tin xã Đức Hạnh.

Trở thành friend của chúng tôi trên Facebook http://www.facebook.com/sangtacsv
-->đọc tiếp...
0

Hùng dũng những bước chân

5 giờ 30 phút tại sảnh cơ sở A.

           30 phút trước đó, tất cả các chiến sĩ đã phải có mặt để chuẩn bị đóng thùng đồ đạc, tư trang, xe cộ….Và cho đến lúc này thì hầu như tất cả mọi người, mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi đâu vào đó. Gần như đồng loạt, lúc này, tất cả mọi người đều cất tiếng hát, những khúc ca hào hùng đầy sôi nổi của những chiến sĩ trẻ.


            Xuất phát từ cổng Nguyễn Đình Chiểu, hơn 600 chiến sĩ, cả nam lẫn nữ nối đuôi nhau đi về phía những chiếc xe khách đang đợi sẵn ở hồ Con Rùa với những thùng đồ trên tay. Nào là thùng sách giáo khoa, thùng truyện thiếu nhi, vở trắng, dụng cụ học tập, bánh kẹo…rồi chỉ trong vài giờ nữa thôi, khi lên đến Bù Gia Mập tất cả sẽ được trao tận tay người dân nơi đây. Có lẽ bởi niềm tin đang mang trên tay mình những chiếc-hộp-mang-đến niềm-vui nên bước chân các chiến sĩ nhanh hơn hẳn. Nỗi lo lắng, mệt mỏi vì phải chuẩn bị rất nhiều thứ từ hôm trước, cả việc phải dậy sớm trong một ngày hè như thế này dường tan biến, hoà tan vào những nụ cười trong trẻo, vô ưu. Trên gương mặt của tất cả các chiến sĩ giờ đây tôi chỉ còn lại một ánh mắt tràn đầy niềm tin và lấp lánh niềm vui bất tận.

            Bước chân của các chiến sĩ gõ đều trên mặt đường, nghe rạo rực như điệp khúc của một bản trường ca hoành tráng. Sài Gòn ồn ào dường lặng hẳn sau những bước chân dồn dập của chiến sĩ. Và hôm nay với mỗi đứa trẻ sắp đi xa, Sài Gòn trở nên thân thương biết mấy. Những niềm riêng ấy được giấu kín sau mỗi trái tim nhỏ bé, thúc giục những bước chân giòn giã và mạnh mẽ hơn…Cảm xúc bỗng rạo rực, bỗng nhiên những kỉ niệm ùa về. Một thời cũng là chiến sĩ với tiếng giày đi đều trên nền gạch, với tiếng lách cách tháo súng vụng về của cô chiến sĩ nhỏ, tiếng hô đi đều bước thật dứt khoát,... Mọi thứ đáng nhớ ngày ấy vẫn còn rất giản đơn và hiền hoà. Mọi thứ ngày hôm nay, đã khác rất nhiều, khó khăn ngày mai đây sẽ chẳng còn như những gian khổ ngày quân sự. Bước chân ngày hôm nay cũng mạnh mẽ hơn. Nghị lực hôm nay cũng tràn trề hơn…Và kỉ niệm cũng sẽ ngọt ngào, ấm áp, và con người cũng sẽ trưởng thành hơn. Đối với tôi và chắc chắn là với nhiều chiến sĩ khác nữa, quãng đời sinh viên chắc chắn sẽ đẹp hơn với những kỉ niệm trên miền đất đỏ biên giới- kỉ niệm mang tên Bù Gia Mập.
Ra đi…
Những bước chân vẫn đang dồn dập…
Những trái tim vẫn rạo rực…
Nhiệt huyết vẫn đang tuôn trào…
Nguyễn Thị Minh Hà
Chiến sĩ thông tin xã Đức Hạnh.

Trở thành friend của chúng tôi trên Facebook http://www.facebook.com/sangtacsv
-->đọc tiếp...
1

Thôn 7, Long Hà!


Ta về thôn 7, Long Hà!
Tinh thần nhiệt huyết, đậm đà trong tim
Địa bàn khá rộng dân đông
Thanh niên không mũ, phóng xe vù vù
Trong thôn thị thực một vòng
Quanh co khúc khuỷu, gập ghềnh khó đi
An ninh bất ổn, bất an
Không làm lay động, lay tan tinh thần
Vững tin chiến sĩ chung tay
Tuyên truyền vận động, dựng xây công trình
Cùng dân xây dựng mối tình
Ngày đầu chiến dịch, quân tình thành công.
Tống Võ Chung
Chiến sĩ xã Long Hà

Trở thành friend của chúng tôi trên Facebook http://www.facebook.com/sangtacsv
-->đọc tiếp...
 
Copyright © 2010 sangtacsv.com All rights reserved Thông tin thuộc quyền sở hữu của nhóm Sáng tác sinh viên.
Tham gia STSV
Click vào link trên bạn sẽ được chuyển sang website Nhân sự www.hr.sangtacsv.com